Do một số trục trặc về phía band tổ chứa cũng như các band nên show diễn ra trễ đến 1 tiếng rưỡi (7h30/6h pm) Tuy nhiên sự chờ đợi kiên nhẫn của khán giả là không hề uổng phí.
Sương mù mở màn cho đêm diễn với phong cách symphony black và các bản sáng tác của nhóm như Vết thù trên lưng đại bàng, Đại dương, Ra trận và bản Nymphetamine cover quá đỉnh của COF. Đây có lẽ là show diễn thành công nhất của những rocker học sinh này, khi mà keyboard 14 tuổi của band vẫn chơi rất máu với cánh tay đang bó bột vì nứt xương<="hậu sinh khả úy"! Hy vọng họ sẽ tiếp tục cống hiến cho anh em những tác phẩm xuất sắc khác.
https://i2.wp.com/vuson.us/metal51/suongmu.jpg

Và tiếp theo và band nhạc được chờ đón nhất, Unlimited! Ấn tượng nhất của band có lẽ là anh Phương bassist điệu nghệ và điêu luyện với cây bass 6 dây. Anh Thanh vocal vẫn không bỏ lỡ cơ hội phô diễn giọng ca tuyệt vời của mình qua những bản power quen thuộc: Mộ gió, final sacrifice, … Dĩ nhiên, band không quên trình bày ca khúc khá thành công gần đây là Nối vòng tay lớn. Không gian chật hẹp của Armophis cafe như vỡ oà với ca khúc này. Tôi cứ tưởng rằng đêm nay là một đêm thuần power metal của Unlimited nhưng không, cái gì thế này?: Lời nguyền của cái bóng! Và ngay sau đó, rất quen thuộc, The final count down! Melodic death! Việc thiếu vắng keyboard trong đội hình là một mất mát lớn, nhưng có lẽ Unlimited đã thích nghi với điều này. Có thể nói khi lần đầu tiên trình diễn ở Đà Lạt, đây là một show diễn tuyệt vời quá sức tuởng tuợng của Unlimited!(Tôi thắc mắc là sao lần này band ko đem theo Madona để chơi ca khúc Gimme như show 6/4 RFC?)

https://i0.wp.com/vuson.us/metal51/unl.jpg

Họ dừng lại ở đấy, ôm chặt những chàng đồng nghiệp của mình trong niềm sung sướng và chúc họ thành công trong phần biểu diễn tiếp theo, Pendulum xuất hiện.

Có lẽ cái tên Pendulum không mấy quen thuộc với rockfan, vì họ là 3 chàng lãng tử thích phiêu lưu, như dòng nhạc progessive mà họ trình bày. Sau We will rock you để giữ lửa, và không gian trở trầm lắng hơn trong những ngón đàn điệu nghệ của anh Bi guitarist. Anh Tô bassist cũng như anh Lu drumer cũng không kém cạnh trong việc phô diễn kĩ năng tuyệt vời qua những đoạn < script>< /script>solo.Các fan được đưa từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, và không ai có thể giấu được ánh mắt trầm trồ thán phục.Thật đáng tiếc là band chẳng bao giờ giới thiệu tên bài hát, vì hai ca khúc tiếp theo mà họ thể hiện quá sức đỉnh! Những nốt guitar ngân nga lúc dồn dập hùng vĩ như dòng thác cao nguyên, lúc dịu dàng đằm thắm như lời tỏ tình của những đôi trai gái, và >15 phút cho mỗi bài<=so great, progerssive never die! Band kết thúc phần trình diễn với ca khúc bất hủ của Mr Big, To be with you. https://i1.wp.com/vuson.us/metal51/Pendulum.jpg

Nếu mọi việc dừng lại ở đấy, thì đêm rock này cũng giống như những show khác mà tôi đã từng tham gia, khán giả máu, các band chơi hết mình và đầy tính nghệ thuật, thế thôi!. Điểm khác biệt ở đây là các band nhạc, vừa là những đối thủ, nhưng cũng là những tri âm tuyệt vời. Họ không ra về sau khi trình diễn, mà ở lại ủng hộ cho những người đồng nghiệp. Và khi chương trình kết thúc, các thành viên nắm tay nhau, thân ái và yêu thương tạm biệt các fan hâm mộ. Các anh vui vẻ giao lưu, chụp hình, trao đổi địa chỉ, số phone trong không gian ấm áp, nồng nàn hương rượu cần-món đặc sản Đà Lạt mà anh Tuấn chủ quán đãi mọi người. Một không khí thân ái chưa từng thấy! Với tôi, rock chưa bao giờ tuyệt vời như vậy!

written by:Tran Khanh Hoang