Nhưng ở Việt Nam, hơn 10 năm qua gần như là một con đường xoáy hình trôn ốc vào bên trong, bế tắc và quanh quẩn với những nhóm sở thích đậm màu sắc cá nhân, lạc hậu, tự tách biệt với những diễn biến chưa bao giờ sôi nổi hơn quanh khu vực và thế giới. Những cái tên quẩn lại quanh đi các nghệ sĩ, không chịu sự thúc ép của bất kỳ hãng đĩa nào khác, thường xuyên xuất hiện trong cái gọi là truyền thông, trước sự thờ ơ, hờ hững đón nhận của “cộng đồng”, trong khi những cá nhân đơn lẻ chọn những nẻo hẹp mà bước đi, ngày càng tách biệt. Thậm chí, người ta đánh đồng sự dị biệt về văn hóa với sự tinh hoa nửa mùa của những thiểu số đông đảo chỉ mon men lĩnh hội những lớp váng văn hóa.

Đến nay, những cuộc chơi trong lớp vỏ bọc mới vẫn không mấy khác một phiên bản “chơi hết mình” của 10 năm về trước, sau đó mạnh ai nấy ra về cho đến “show” kế tiếp. Không hoặc rất ít những gì diễn ra ở khoảng trũng giãn ngày càng xa giữa hai show. “Công việc” xây dựng cộng đồng, nặng nề như tên gọi, bỗng dưng được cáng qua những thương hiệu từ ngoại lẫn nội đạo, thừa tiền nhưng thiếu sự thấu hiểu và bắt kịp, với những lời hứa hẹn nằm ngoài hẳn chuyên môn. Show diễn là thước đo gần như duy nhất, chóng vánh chóng tàn, cho cộng đồng và phụ thuộc chặt chẽ với thương hiệu.

Kêu gọi sự đóng góp từ chính cộng đồng đang cố gắng làm thẳng thớm hơn đôi chút sự cong vẹo này. Không cần phải dành nhiều công sức giới thiệu về một nghệ sĩ vô danh, hoặc ít người biết đến hoặc đã lỗi thời (đáng buồn thay, hệ quả tất yếu của sự tụt hậu), chính những thành viên cốt cán, năng nổ và thậm chí liều lĩnh nhất của cộng đồng đang ra sức kéo cỗ xe chậm chạp tiến về phía trước. Hay đơn giản chỉ là một hướng đi nào đó khác với những gì họ đang chứng kiến.

The Ghost Inside, hay Obey The Brave, hay những ban nhạc khác còn trong kế hoạch thực chất là chất keo kết dính cộng đồng trở lại, để họ đến với nhau vì một nguyên cớ chung, một lợi ích chung và thiết thực, căn bản nhất. Những người trẻ tuổi, trẻ hơn 10 năm, đang tìm lại những giá trị cốt lõi nhất trong chính mình, giành lại những ngôn từ nay đã rỗng tuếch, sáo mòn của truyền thông đại chúng: đam mê, máu lửa. Những người trẻ, họ không xây dựng một sân chơi tạm bợ, mà xây dựng một thứ gần hơn với văn hóa, với sự thấu hiểu và những cung bậc phát ra từ chính con người họ – kể cả sự nông nỗi, non nớt, bát nháo.

Uploaded by Fluckr on 17/Jul/2013

Ngày 27/8 tại Saigon Skatepark, một điểm đến xa lạ với tầng lớp “dân rock”, sẽ là nơi diễn ra Hardcore X’Pression. Ngoài tâm điểm ban nhạc Obey The Brave (cựu thành viên Despised Icon lừng danh) từ Canada, sẽ là một cuộc giao thoa cái lẽ ra đã phải xảy ra từ trước: văn hóa hardcore punk, của những đôi giày thể thao, những tấm ván trượt, xe đạp địa hình và những ca từ “gần gũi với kẻ ngoại đạo hip hop”.

Những người anh em chào đón sự đóng góp của mọi người, trong và ngoài cộng đồng để có một chương trình thật sự chất lượng. Thông tin đóng góp có thể xem tại địa chỉ: http://bit.ly/13kj53L

Hình thức crowdfund vẫn sẽ được áp dụng như lần trước ở show The Ghost Inside. Có ít nhất 200 người tham gia đóng góp với số tiền tối thiểu 300.000vnđ thì chắc chắn các bạn sẽ được chứng kiến phần trình diễn của ban nhạc hardcore đến từ Canada này.

{embedia media=http://www.youtube.com/v/KcKinUYStMA}

Obey The Brave xuất hiện lần đầu năm 2012 với sự kết hợp giữa vocalist Alex Erian (ex-vocalist Despised Icon – ban nhạc khởi nguồn cho dòng nhạc deathcore) và một số thành viên cũ của ban nhạc metalcore Blind Witness.  Âm nhạc của Obey The Brave là sự kết hợp ăn khớp và mới lạ giữa hardcore thập niên 90 với những breakdown dữ dội của metalcore hiện đại hoàn toàn chân thật và thẳng thắng. Ban nhạc tự nhận mình là một live band với thông điệp “Tất cả những gì chúng tôi viết là để diễn live”

{embedia media=http://www.youtube.com/v/9BVylYdDj6s}