25 năm gắn bó với ban nhạc, sống với nhau như một gia đình, đây hẳn là một quyết định không mấy dễ dàng của Mike. Có thấy anh gắn bó với từng thành viên, nhiệt huyết thế nào với đứa con tinh thần của mình ta mới cảm nhận được điều đó. Năm 2007, khi Dream Theater tung ra album Systematic Chaos kèm theo DVD “The Making Of Systematic Chaos”, tôi tình cờ kiếm được bản DVD đó. Và tôi dễ dàng nhận thấy Mike Portnoy là người tâm huyết với ban nhạc thế nào, thậm chí còn hơn John Petrucci hay James LaBrie. Anh còn đóng vai trò kết nối những thành viên của Dream Theater lại với nhau.

 

Uploaded by Fluckr on 10/Sep/2010
Điều thú vị: cái tên ban nhạc Dream Theater chính là do bố của Mike Portnoy đặt

Mọi chuyện tưởng đã kết thúc vào năm 2005, sau khi ban nhạc tung ra album “Octavarium”, Dream Theater tuyên bố tan rã. Và liền sau đó, John Petrucci, liên tục tham gia những show solo với mái tóc cắt ngắn ở show G3 tại Tokyo năm 2005. Việc John xuất hiện với mái tóc cắt ngắn như một lời khẳng định Dream Theater thật sự tan rã. Chỉ hai năm sau, Dream Theater tái hợp và cho ra album “Systematic Chaos”, giới metalhead khấp khởi vui mừng với việc ban nhạc vĩ đại nhất dòng nhạc Progressive tái xuất. Năm 2009, ban nhạc lại tung ra album “Black Clouds & Silver Linings” như một lời khẳng định chắc chắn, Dream Theater thực sự trở lại.

Uploaded by Fluckr on 10/Sep/2010

Việc Mike Portnoy ra đi có lẽ không hề có vấn đề về mâu thuẫn nội bộ, hoặc xung đột đơn thuần về lợi ích hay về tương lai của ban nhạc. Bởi 25 năm không phải là thời gian ngắn ngủi và dành cho một mối quan hệ hời hợt dễ đổ vỡ. Có lẽ nó chỉ đơn giản như những gì anh tuyên bố, “Tôi cảm thấy cỗ máy Dream Theater đang đốt cháy tôi. Tôi thực sự chỉ muốn nghỉ ngơi một chút, hơn là gắng gượng để chống đỡ tên tuổi của Dream Theater và rồi sớm gục ngã.” Bất cứ đam mê nào rồi cũng phải đến giới hạn, cho dù ngọn lửa của bạn có lấy từ đỉnh Olympus chăng nữa. Thay vì cố đấm ăn xôi chịu đựng để rồi niềm đam mê thui chột theo thời gian. Rẽ vào một con đường mới, với những trải nghiệm mới, thử thách mới cũng không hẳn là tồi tệ. Và biết đâu khi quay trở lại với Dream Theater, Mike Portnoy sẽ thổi vào ban nhạc một luồng sinh khí mới, tươi trẻ hơn, sinh động hơn.