Cùng thổn thức con tim cùng She’s gone của Steel Heart

Tiếng piano chậm rãi sâu lắng mở đầu bài hát gợi cho người ta cảm giác buồn rất mơ hồ. Âm nhạc kỳ lạ thế đấy. Những giai điệu đầu tiên, những nốt nhạc đầu tiên cũng đủ khiến cho niềm vui, nỗi buồn xâm chiếm toàn bộ tâm hồn và trí óc của con người.


{moseasymedia media=http://hehemetal.asvsolution.com/mp3s/Shesgone-SteelHeart.mp3 height=20}

Tiếng piano dứt là lúc xuất hiện một
khoảng lặng rất đáng "nghi ngờ". Không nghi ngờ sao được khi bài hát
chỉ mới vừa bắt đầu mà đã dành tới gần mười giây cho một khoảng lặng.
Nhưng chẳng cần phải đợi lâu, sau cái khoảng lặng tinh tế ấy là một
tiếng ghita bùng cháy vút lên.

"She’s gone,
Out of my life.
I was wrong,
I’m to blame,
I was so untrue.
I can’t live without her love…"

Giai
điệu réo rắt hẫp dẫn một cách lạ kỳ. Nó giống như một ngọn lửa nhỏ bén
vào một đống rơm khô trong tiết trời hanh khô để làm bùng lên ngọn lửa
mãnh liệt thiêu đốt tất cả những gì tồn tại xung quanh nó. Nó cũng
giống như nước tràn ly, chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng có thể làm đổ tất
cả. Và khi cái giọng nam cao rưng rưng, trong và giàu tình cảm của
người nghệ sĩ cất lên: "She’s gone… out of my life" thì ta đã hiểu ra
tất cả. Những gì mà anh đã cố kìm nén, giữ chặt trong lòng nay đã trào
ra, không còn đủ sức kìm chế. Tất cả những day dứt, tiếc nuối, buồn đau
cô đọng lại trong một tiếng nấc nghẹn khi thốt lên cái điều mà dường
như anh chưa thể tin nổi, chưa thể chấp nhận: "Cô ấy đã ra đi thật
sự…", kèm theo đó là sự ân hận muộn màng "I was wrong, I’m to blame,
I was so untrue".

Hơn lúc nào hết bây giờ anh đang ân hận về
những điều mình đã làm với người yêu. Nhưng cái thiêu đốt tim anh lúc
này không chỉ là nỗi ân hận, mà nó là cái thực tại không có cô, thực
tại cô đơn, thực tại khi anh đã đánh mất đi những thứ quý giá nhất cuộc
đời. Anh đã đánh mất những ngày tháng tươi đẹp nhất, nhưng ước mơ trong
sáng nhất, anh đã lãng phí tất cả để rồi giờ đay còn lại một mình với
nỗi ân hận đau đến xé lòng. Anh tự hỏi liệu mình còn có thể sống được
nữa hay không khi mà tâm hồn mình đã ra đi, chỉ còn thể xác ở lại

"In my life there just an empty space.
All my dream are lost.
I’m wasting away. Lady
Won’t u save memy heart belongs to you. "

Anh
biết giờ đây chỉ có cô mới có thể cứu sống anh, nhưng anh cũng tự cảm
thấy một sự vô vọng vì tình yêu đến rất nhanh nhưng khi nó đã ra đi thì
không bao giờ quay trở lại. Sẽ chẳng có gì có thể níu giữ nổi. Sự tuyệt
vọng và day dứt quyện lai trong tiếng gào thét người con gái quay trở
lại "girl… girl… lady… lady". Mỗi lần nghe đoạn này tôi
lại cảm thấy cái thanh quản của mình rung lên như một phản xạ, cảm giác
như nó sắp đứt đến nơi rồi. Cái giọng hát khủng khiếp kia không phải
phát ra từ cổ họng mà dường như nó đi thẳng từ trái tim thép đến tai
người nghe. Nó luồn lách vào tâm trí, vào từng tế bào, vào dòng máu làm
cho người ta nóng lên và lặng đi. Người ta đau cùng nỗi đau của người
nghệ sĩ.

Anh cầu xin một sự tha thứ từ nơi cô. Anh thèm muốn một vòng tay êm ái.
Anh thèm muốn những thứ dù nhỉ nhất mà trước dây anh lãng phí, anh thờ
ơ. Anh gọi cô trong tuyệt vọng. Tiếng gọi ấy vang động sắp không gian,
xuyên thấu thời gian, làm xao động tất cả đất trời. Nhưng đáp lại anh
chỉ có tiếng trống dồn dập, tiếng ghita réo rắt, bởi đấy cũng chính là
phiên bản của tâm hồn anh đáp lại chính anh. Khi anh không còn đủ sức
hát lên tâm hồn mình nữa thì tiếng ghita solo, như một người bạn tri
kỷ, đã thay anh làm nốt việc còn lại một cách huyền diệu nhât. Nếu ở
một nơi nào đó cô nghe thấy những giai điệu này và biết rằng đó là dành
cho mình liệu cô có "back" không nhỉ

Nếu có trở lại tôi mong cô
trở lại với anh bằng một tình yêu mới mẻ chứ không phải bằng tình
thương đơn thuần. Vì với tình yêu chỉ nên đáp lại bằng tình yêu. Ngày
xưa John Lennon từng viết trong Woman:  "Woman, I know u understand the little child inside a man".
Hình như trong mỗi người đàn ông dù mạnh mẽ đến mấy cũng có một "little
child". Và điểm yếu của đàn ông cũng chính là phụ nữ bởi đàn ông còn
yêu ai hơn phụ nữ đây? Đàn ông dặc biệt giống một đứa trẻ khi anh ta
yêu: ngây thơ nhưng chân thành, bồng bột nhưng sâu sắc, Say đắm nhưng
cũng dễ vô tình.

Người ta nói những tình cảm lớn chỉ có ở những
tâm hồn lớn. Điều đó hoàn toàn chính xác bởi sự tầm thường làm sao mà
sinh ra được tình yêu đẹp. Tình yêu càng sâu sắc nó càng khiến người ta
đau đớn khi tình yêu ra đi và vì thế tình yêu đó càng trở nên quý giá
trong cuộc đời này. Vết thương lòng không làm cho người ta chết nhưng
nó làm cho người ta sống không yên ổn. Bài hát kết thúc trong ba tiếng
trống dồn rất ấn tượng sau một khoảng lặng giống như mở đầu, kèm theo
một tiếng ghita vút lên xoáy sâu vào không gian và lòng người với một
sức ám ảnh ghê gớm.

 "…Lady, oh, lady.
My heart belongs to you.
Lady, can you forgive me?
For all I’ve done to you…"

Cách
kết thúc này khiến tôi nhớ tới cái kết thúc của November Rain. Đó là
kết thúc trong cao trào tạo dư ba cho cảm xúc. Trong bài hát có ba
khoảng lặng đặc biệt nhưng còn một khoảng lặng thứ tư, chính là khoảng
lặng của cảm xuc người nghe hoà cùng vào giai điệu và lời ca của bài
hát. Sẽ không phải là vô duyên mà là cực vô duyên khi bài hát vừa kết
thúc ta đã nghe thấy tiếng vỗ tay. Nó quả thật không hợp. Chính sự im
lặng mới là sự đáp lại tuyệt vời nhất đối với tác phẩm của người nghệ
sĩ lúc này. Rất kỳ lạ, trong âm nhạc những cái buồn nhất thường là
những cái đẹp nhất.

(nhacvietplus)

Like it? Share with your friends!

0

You may also like

More From: Cảm nhận

DON'T MISS