Những giai điệu đầu tiên của words untold & dream unlived vang lên báo hiêu cho một khởi đầu album không hề nhàm chán. Không nổi tiếng và kỳ cựu như Dream Theater hay Queensryche, những gã tân binh của nền progressive hiện đại: Serenity cũng gây ấn tượng không kém với progressive power metal.


Không hề nhàm chán – đây là cụm từ có lẽ thích hợp nhất nếu có ai đó yêu cầu tôi nói thật ngắn gọn về album đặc biệt này. Ngay từ chất liệu nhạc mang tính thiền vùng Á Đông dạo vào nhẹ nhàng từ track số 1: canopus 3 đã phần nào gợi mở nên một vùng ánh sáng sáng lạng trong lối chơi nhạc lẫn trong phong cách khá cá tính của band nhạc . Và ví dụ cho sự cá tính này không gì hay hơn là thưởng thức đoạn trống mồi đầu track 2 có vẻ như tạo trớn để cả bài hát leo nhanh đến bậc thang cao nhất nhưng cũng đủ “phê” khi ở giữa bài hát đoạn solo trống cực ngắn lại lặp đi lặp lại dưới nền power background đầy uy lực. Chính sự phối hợp khá nhịp nhàng đã tạo một cảm giác đầy đặn và giảm bớt áp lực biễu diễn solo lẻ loi của cây guitar nơi bài hát sắp khép cửa.

 

Serenity hoàn toàn có chủ ý khi tô đậm album bằng 2 khúc nhạc chủ đề có chất liệu mộc và mang chút dáng dấp của jazz. Những giai điệu uyển chuyển chất nặng tâm tư đã được dồn hết cho 2 khúc nhạc nhẹ nhàng này… words untold & dream unlived…ngôn từ bỏ ngõ hay những giấc mơ không tồn tại?

 

2 phút lặng mình trong words untold & dream unlived để với track số 4 bùng lên thật dữ dội. Circle of my second life lại gây ấn tượng không phải ở uy lực mạnh mẽ dội ngay đầu bài hát chính đoạn “giảm tốc” khúc giữa lại là con mắt sáng của cả bài. Khúc hát không chỉ là tiếng nói và suy tưởng, nhìn nhận về cuộc đời và con người mà còn là cái nhìn của một người đứng giữa vòng xoay cuộc đời mình. Những suy tưởng của progressive metal quả thật đáng để chúng ta phải suy ngẫm, không phải một lần mà nhiều lần, mới có thể thấm hết những quan điểm triết học chuyển tải trong mỗi bài hát.

 

Tiếng bright piano dạo ngay khúc đầu khơi mào cho sự xuất hiện lần lượt của guitar rồi trống và luân chuyển suốt Engraved Within vô tình tạo bước đà và cảm giác “gấp” cho người nghe khi ở những giai điệu đầu tiên của bài hát. Tuy nhiên cái cảm giác về sự gấp gáp ấy lại khựng lại khi tiếng ca sĩ hát rất chậm rãi và khá đều đặn ngay sau đó để rồi lần sau cùng tung uy lực thật sự với tiếng double bass trở lại mạnh mẽ đúng chất powermetal!

Engraved within có cách luớt keyboard tuy không mới nhưng khá thú vị. Nếu ban nhạc progressive kỳ cựu Threshold trongnăm 2007 mặn mà với motip keyboard xuất hiện dày đặc ngay từ đầu bài hát rồi lan tỏa ở giữa bài sau nhỏ dần tắt hẳn ở cuối bài thì với Serenity lại lướt key theo dáng dấp của 2 parabol nhạc đặt cạnh nhau: đậm đặc khúc đầu – nhởn nhơ ở giữa rồi lại đậm đặc đoạn cuối. Cách chơi nhạc này cũng gợi nhớ tới ban nhạc Acient Ceremony thường xuyên đi theo motip này.

 

 

Có rất nhiều bài hát nhạc rock mang tên Forever nhưng Forever của Serenity không mượt mà sướt mướt theo cái tên của nó. Minh chứng rõ ràng nhất là ở Forever tiếng trống chính là át chủ bài của cả thước nhạc. Một đoạn tạm coi là khúc solo trống ngắn ngay đầu bài hát nghe như tiếng đạn nổ liên hồi để rồi dẫn dắt sau đó là nguyên bệ phóng âm thanh. Có thể đánh giá kỹ thuật trống trong Forever là nổi bật nhất. Andreas Schipflinger đã rất khéo léo khi anh không chỉ giữ nhịp cho ban nhạc mà anh còn có những đoạn biến tấu trống ngay trong bài hát và kỹ thuật này không phải là dễ dàng thực hiện. Sức mạnh của một band progressive power metal band có khác.

Một lần nữa tiếng piano dày đặc lại dịu dàng đưa lối cho tiếng hát khá ngọt ngào của Georg Neuhouser để rồi bất chợt tempo tăng nhanh cộng hưởng theo của hàng loạt nhạc cụ khác nữa. Vẫn cứ bị ám ảnh bởi những tiếng hát thổn thức:

“ here I stand and follow a creature all alone – from where the dark is born…”

“ from where I come is where I go…”

 

 

Hơi ngược với From where the dark is born thì thriven lại chào đầu bằng một loạt những biến đổi liên tục trong giai điệu sau đó mới chịu dịu xuống đột ngột với tiếng guitar clean nhẹ nhàng dẫn lối cho ca sĩ cất lên những tiếng hát đầu tiên.

So với rất nhiều album ngấp nghé tung ra vào đầu năm 2007 thì có khá nhiều những cái tên phần nào gây thất vọng bởi lối chơi nhạc khá làn nhàn từ đầu đến cuối album. Tuy nhiên những gã tân binh của dòng progressive metal lại là những chàng trai khá hứa hẹn về tài năng lẫn phong cách chơi nhạc. Một album cá tính và mới mẻ của những tháng đầu 2007!

+ SinneR +